Chạy một dặm là một điều dễ dàng. Nhưng nếu bạn mới bắt đầu chạy thì đó sẽ là quãng đường dài nhất thế giới, nhưng sớm thôi, bạn sẽ vượt qua cột mốc đó và đột nhiên, nó sẽ “chỉ là” một dặm. Và dần dần, bạn sẽ chạy xa và nhanh hơn. Và đó là lúc mà bạn sẽ đưa ra những phán xét về việc chạy bộ của bản thân.
Một khi chúng ta đã có thể chạy trong nhiều giờ liên tục, tại sao một dặm lại đáng để ăn mừng cơ chứ? Chúng ta thừa biết mình có thể làm điều đó. Nhưng biết rằng bạn có thể làm điều gì đó và lựa chọn để làm việc đó hàng ngày là hai điều khác nhau và điều gì sẽ xảy ra nếu sự khác biệt nhỏ đó chính là thứ khiến chúng ta tiếp tục tận hưởng việc chạy bộ?
Vài năm trước, tôi đã từng nhận ra rằng mình sẽ chẳng bao giờ trở thành người phụ nữ đứng trên bục trao thưởng hay trở thành một runner đã hoành thành chặng đường đua khó nhằn nhất, nhưng tôi là một runner luôn biết cách tìm thấy giá trị của từng dặm đường. Hãy cùng xem suy nghĩ này đã giúp những người chạy tầm thường trở nên ngày một tiến bộ hơn.
Thật là bực bội khi dặm đầu tiên chạy bộ cảm tưởng sẽ trở thành dặm đường cuối cùng, nhưng học cách trân trọng từng nỗ lực của bản thân có thể là tấm vé để sửa chữa những vấn đề như vậy. Nếu như sự thất vọng ấy xuất hiện, thay vì đánh giá bản thân và so sánh với người khác, rằng họ chạy bộ một cách chăm chỉ hơn, nhanh hơn, xa hơn, nhiều tuyết hơn, nóng hơn hay bất kỳ điều gì mà bạn nghĩ, sẽ ngay lập tức khiến bạn cảm thấy tồi tệ, nhưng nếu chúng ta làm điều gì đó hoàn toàn khác thì sao?
Chúng ta không chống lại nó.
Chúng ta không tức giận với bản thân.
Chúng ta hít một hơi thật sâu và mỉm cười.








